Xách giỏ đi buôn quốc tế – Bài 1 – Buôn chuối-dứa

Theo nghiên cứu, chuối rất tốt cho sức khỏe, không tin mời bạn đọc bài chuối và Tony. Xong mời các bạn trẻ cùng dượng Tony xách giỏ đi buôn quốc tế nhé.

Nhưng trước tiên các bạn cần học hỏi và tham khảo thật nhiều để có kiến thức và hiểu biết tốt đã nhé. Mời các bạn cùng Tony Buổi Sáng – TnBS tham khảo bài học đầu tiên.

Bài 1: Buôn chuối, dứa từ Phillipines

Năm 2004, sau khi làm việc ở Hồng Kong 6 tháng, Tony nhận thấy sự giàu có của hòn đảo này là do kinh doanh quốc tế, tài chính và đầu tư quốc tế. Nhưng không phải ai cũng làm được những nghề này, vì phải có đầu óc thông minh lanh lợi trác tuyệt, kỹ năng ăn nói siêu phàm, năng lực tính toán và phán đoán, cũng như sự dấn thân, đam mê, không hề sợ hãi cái gì kể cả cái chết. Những thương nhân đã bỏ mạng trên biển hay trên con đường tơ lụa trong quá trình giao thương quốc tế hàng ngàn năm qua thì không thể đếm được. Còn mình muốn an toàn thì quanh quẩn ru rú ở nhà, chưa giàu đã già.

Sau khi được các ông chủ Hong Kong đèo tẹo, và thấy mình cũng có tố chất, nên quyết đi buôn một phen. Đầu tiên là đi Philippines mua chuối và dứa để xuất qua mấy nước Trung Á thuộc Liên Xô cũ, mấy nước này hem có trồng được nhưng họ thích ăn. Hàng sẽ tạm nhập vô cảng Thâm Quyến Quảng Châu rồi chở bằng xe lửa lên biên giới mấy nước này, giao cho họ.

Rồi sáng đó Tony bay từ HongKong đi Davao, quá cảnh Manila. Từ Manila, bay gần 2h mới đến được. Đây là địa phương trồng chuối và dứa nổi tiếng, đưa Philippines trở thành quốc gia xuất khẩu hàng đầu thế giới. Chuối giống Nam Mỹ, dài to, còn dứa (thơm) thì đều tăm tắm nhìn cứ như là từ một dây chuyền sản xuất công nghiệp.

Davao có biển và núi, trên núi vẫn ăn được hải sản tươi sống, đặc biệt món cá ngừ đại dương gói lá chuối nướng, hay canh nghêu nấu lá ớt. Có món sinh tố xoài xanh xay nhuyễn, có chút muối để hãm vị chua, quyện với vị đường và sữa, ngon cực.

Khu trung tâm thành phố Davao nhỏ, nhà cửa xen lẫn trong những cây dừa, cây xoài, cây chùm ngây, cây me ….xinh đẹp như công viên, khu vực thành phố an toàn, đáng để đi du lịch. Davao có ngọn Apo cao nhất nước, có nhiều bãi biển cực đẹp. Tony thì không tới đó, vì đợt này đi có 2 ngày, gấp rồi về lại HK để họp.

xach-gio-di-buon-quoc-te-bai-1-buon-chuoi-dua

Vì phải thị sát những nông trường trồng chuối và dứa nên Tony đi khá xa tỉnh lỵ Davao. Càng đi, dân cư càng thưa thớt, cứ khoảng vài ba chục km có 1 thị trấn nhỏ. Xe chạy ngang những quả núi trồng toàn chuối hay dứa từ dưới chân đến ngọn, Tony ngạc nhiên mãi, nói sao trồng được hay thế. Đất đai cũng chẳng tốt, thấy toàn đất xám pha sỏi cát.

Hỏi mới biết là có những công ty chuyên dịch vụ, với những chiếc máy xúc của Mỹ to đùng, đào sâu thành các hố để trồng. Rễ đâm sâu xuống tới 2 mét nên trời khô hạn vậy mà cây vẫn tốt tươi. Phân thuốc được phun xịt bằng máy cao áp bán kính tới vài trăm mét. Công ty dịch vụ còn nhập cả máy bay để phun xịt từ trên cao như các nông trang bên Mỹ, sân nhà trước mỗi farm là đường băng. Công nhân hàng ngày sẽ đi vệ sinh cây chuối hay dứa, bẻ bỏ hết chỉ chừa lại 1 cây con để sau này thay thế cây mẹ, giúp dồn sức cho việc ra quả.

farm-trong-chuoi
Nông trường trồng chuối xuất khẩu

Lịch làm đất, bón phân, tưới nước,…thống nhất nên nông sản có kích cỡ đều nhau. Dứa dùng để ăn tươi thì khoảng 1kg/quả, còn dùng ép nước hay đóng hộp thì 2 kg/quả. Chuối cũng vậy, một buồng chuối (tiếng Anh gọi là a bunch of bananas) có 8-10 nải chuối (hands of bananas, chắc nải chuối giống bàn tay nên từ nải dịch qua tiếng Anh là hand, các bạn trẻ nắm các từ này để dịch những cụm từ như u nang buồng chuối hay chuối cả nải), một nải có khoảng 20 quả, có 4 loại chính là xanh, vàng nghệ, đỏ bầm và vàng chanh. Những công ty đa quốc gia lớn của Nhật hay Hàn, Mỹ, châu Âu…đều đến đây thuê đất để làm, rồi tự bao tiêu sản phẩm.

Farm đang thu hoạch
Farm trồng chuối đang thu hoạch

Nhớ đêm đó, đối tác đưa Tony đi vào rừng để sáng mai coi hàng. Đầu tiên là đường nhựa, cứ khoảng vài km có 1 chốt gọi là checkpoint, có lính bồng súng đứng, mở cửa xe, rà soát bom mìn. Sau đó là đường đất, không còn các checkpoint nữa. Tony cũng lo lo, vì trước đó ở đây cũng đã diễn ra các vụ bắt cóc thương nhân nước ngoài. Nhưng sinh nghề thì tử nghiệp, cùng quá thì chết chứ có sao.

Cái Tony lấy cái áo vải jean ra mặc vào, nói đối tác ai hỏi gì thì nói tao người Philippines, nói tao câm và điếc bẩm sinh nha. Tụi đối tác cười hả hả, nói mày thông minh quá Tony, vậy mà cũng nghĩ ra được. Vì trước đó, có mấy thương nhân nước ngoài vào khách sạn chỗ heo hút này, người của khách sạn thông đồng, bắn tin ra ngoài cho bọn bắt cóc biết, tụi nó nửa đêm ập vào bắt đi, giả bộ bắn bùm chéo nhưng chả chết thằng bảo vệ nào. Đòi tiền chuộc thì thả chứ hem có gì nghiêm trọng. Cái gì phải trả tiền được, thì gọi là chi phí. Đơn giản vậy thôi.

Tony đưa hộ chiếu cho anh bạn cầm, nói mày làm sao thì làm. Nói vậy chứ trong lòng cũng bất an, vì ngó ngoài xe, thấy xung quanh đêm tối mịt mùng, những dáng núi cao sừng sững, con đường chạy giữa rừng hun hút, không một mái nhà, không một bóng đèn, lâu lâu có những chiếc xe tải chạy ngược lại. Thỉnh thoảng mới có một cây xăng, nhưng thanh toán bằng thẻ tự động vì ở đấy đã xảy ra nhiều trường hợp cướp tiền mặt.

Xe ngừng lại ở một thị trấn nhỏ xíu giữa núi rừng hoang vu. Vào nhà nghỉ chắc là lớn nhất ở địa phương. Trên tường vẫn còn loang lổ những vết đạn của các lần chạm súng trước đó. Hai anh bảo vệ cao to đen thui ra mở cửa xe, nhìn mình dò xét.

Dưới ánh đèn neon mờ mờ, ông chủ nhà nghỉ hất hàm hỏi hỏi passport đâu? Thấy Tony cao to đẹp trai nên nghi là người nước ngoài, thằng kia nói không, thằng này người nước mình đó, bị câm và điếc tội nghiệp lắm! Cái ổng đòi ID card, tức chứng minh nhân dân, anh bạn lanh lợi nói: “nó cũng bị khùng khùng nên rớt mất cái cái miếng giấy để chứng minh là nhân dân rồi, chứ chắc chắn nó là nhân dân”.

Tony nghe vậy bèn giả vờ ngây ngô liền, đưa tay hái hoa bắt bướm, gương mặt thanh tú lập tức chuyển qua trạng thái hoang dại. Ông chủ nhà nghỉ vẫn nhìn mình với ánh mắt nghi ngờ, vừa câm vừa điếc vừa ngáo ngơ đến nỗi giấy tờ tuỳ thân cũng rớt mất thì đến đây làm chi. Thấy vậy, Tony lật đật bẻ viên sủi Upsa C bỏ vào ngậm trong họng, bọt trào ra khoé miệng trông thật tội nghiệp.

Cái ông chủ hỏi ủa sao vậy, anh bạn Phi nói nó đói bụng đó, sùi bọt mép là lúc phải cho ăn, cho nó lên phòng đi. Ông tự nhiên thấy thương (đẹp trai quá mừ), kêu vợ ra lấy chuối ra đãi khách. Bà chủ từ nhà bếp chạy ra, nhìn sững sờ, đánh rơi dĩa chuối. Tony cũng há hốc mồm.

Trời ơi, Quỳnh!

Còn tiếp, bạn quan tâm nội dung giống như thế này thì mua Cà Phê cùng Tony mà đọc nhé!

Bạn đọc tìm kiếm:

  • tony buổi sáng trời ơi quỳnh
  • tony buổi sáng đi buôn chuối
  • tony xách giỏ đi buôn chuối bài 2
  • viettel đi buôn chuối
177 lượt xem

One thought on “Xách giỏ đi buôn quốc tế – Bài 1 – Buôn chuối-dứa

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Pin It on Pinterest