Sách hay nên đọc

Sách hay nên đọc

Những cuốn sách về/của Vikrom Kromadit, chủ tịch tập đoàn Amata, các bạn nên sưu tầm để trong tủ sách nhà mình. Bên cạnh tủ lạnh, tủ quần áo, tủ rượu,…thì mỗi nhà cũng nên có 1 tủ sách. Người nào đọc sách mà thấy hay, là do trí não của họ tốt, đọc hiểu được nên thấy sướng, từ đó mà ham đọc sách. Còn người không ham đọc là do trí óc hạn chế, đọc thấy không có thích thú gì, không tiết ra được hóc môn endorphin để thấy sướng, vì thế họ không thích đọc.

Người trẻ đọc sách thường được nuôi dưỡng thói quen này từ cha mẹ. Tối tối cha mẹ người ôm ĐT tivi, người ôm ipad máy tính…thì cũng khó mà mong con cái sau này cầm nổi cuốn sách để đọc. Loài người mấy ngàn năm có những bộ óc kiệt xuất hoặc suy nghĩ độc đáo, thú vị. Sách chính là lúc chúng ta có thể tưởng tượng như đang trò chuyện với họ vậy. Ví dụ như người đàn ông đáng kính này chẳng hạn, mình chẳng thể có cơ hội trò chuyện trực tiếp với ông, thì thông qua những dòng chữ mà ông viết mà hiểu tiếng lòng. Người có thành tựu và thành nhân, viết sách rất đáng đọc.

Ông Vikrom Kromadit xuất bản vài quyển chứ không nhiều, có một số dịch sang tiếng Việt, một số chưa. Tựu trung nội dung về cách tư duy, suy nghĩ để làm sao đó mà thực hiện được ước mơ, mong muốn, hoài bão của mình. Có điều kiện thì tốt, không có thì NGHĨ CÁCH. Muốn du học mà không có tiền ư, thì cày ngày cày đêm để xin học bổng (ông cày tiếng Hoa như điên để xin học bổng sang Đài Loan du học sau khi trượt hết các học bổng đi Mỹ). Tương tự sau khi tốt nghiệp, ông cũng từng muốn sẽ ở lại Đài Loan xin việc, hoặc sang Hongkong hoặc Singapore vô những tập đoàn trên các toà cao ốc sang chảnh, nhưng rồi ông nghĩ lại, nếu mình làm như thế, bản thân mình thì có thể an nhàn nhưng quê hương Thái Lan của mình vẫn cứ nghèo. Có hàng triệu người nghèo khó đang chờ người có trí và có chí như ông về giúp đỡ. Ngày nhận bằng tốt nghiệp, cũng như bao người tài trí nhân khác, ông kéo vali ra sân bay trở lại quê nhà.

Ông rất chịu khó đi đây đi đó để thương mại quốc tế, hộ chiếu cứ vài tháng là hết chỗ đóng dấu. Sang nước nào thấy cái gì rẻ thì lấy xuất sang nước có nhu cầu cao. Làm ra tiền nhưng ông thấy buôn bán như thế rất phập phồng, khi người nhập người xuất biết nhau thì họ sẽ trực tiếp làm, mình sẽ mất mối. Ông bèn đem hết vốn liếng để làm bất động sản công nghiệp, ban đầu ở những tỉnh rất xa xôi của Thái Lan, vốn người ta ưu đãi nhiều. Rồi ông tổ chức các đợt đi Hàn đi Nhật đi Mỹ đi Úc đi châu Âu, xin hẹn gặp các tập đoàn, năn nỉ người ta đến Thái Lan đầu tư, mở nhà máy để người dân quê ông có việc làm. Tới đâu ông cũng trổ hết tài ngoại giao mà thuyết phục, và các tập đoàn thấy có 1 người đàn ông Thái gầy gò khắc khổ sao cứ năn nỉ mãi, ánh mắt đầy khát vọng nên chấp nhận sang khảo sát đầu tư. Họ chọn Băng Cốc này nọ cho gần thì ông năn nỉ, bảo hãy giúp các tỉnh xa quê ông có nhiều nhà máy hơn. Người dân bớt tha phương kiếm sống, cũng là cách giúp Băng Cốc bớt kẹt xe.

Công thành thân thoái, ông rút lui, tuy vẫn danh nghĩa là chủ tịch tập đoàn nhưng chỉ can thiệp phần nhân sự cấp cao, mong muốn có được người tâm phúc thật sự theo ông mà lèo lái tập đoàn đi đúng hướng như lúc ông sáng lập. Hễ phòng nhân sự báo hôm nay có 1 cậu sinh viên rất tiềm năng, có một cô thực tập sinh có năng lực đến….thì ông đều vui mừng và âm thầm theo dõi. Nếu họ tư tưởng tốt, làm việc với tập đoàn dăm bảy năm thì ông sẽ hẹn gặp để trao đổi, cơ cấu thành “hạt giống để mùa sau”.

Ông nói “đời tôi không còn dài, chỉ cầu mong thượng đế cho tôi gặp những người tâm phúc thật sự”. Theo ông, một người còn trẻ, nhận thức biến chuyển trong đầu là điều dĩ nhiên, mỗi lúc trưởng thành mỗi khác nhau, tuy nhiên, đức tin son sắt và sự thuỷ chung kiên định với lý tưởng sống, với lẽ sống…là điều không thể thay đổi. Ai thay đổi, thì không phải là tinh hoa. Họ chỉ học vì lợi, làm vì lợi, đến vì lợi và ra đi cũng vì lợi. Một người như thế thì cho dù có chức quyền cao sang, có giàu có tột đỉnh, có nổi tiếng cỡ nào đi nữa thì cũng như Nguyễn Du viết trong 2 câu thơ:

“Người mà đến thế thì thôi
Đời phồn hoa cũng là đời bỏ đi”!

TNBS

Bạn đọc Comment

Tony Buổi Sáng
Các bạn thấy phù hợp với nhận thức mình thì share về tường để dành đọc nhé!

Alex Vu Dai Duong
Han Nguyen tỷ phú mỗi ngày cũng chỉ tiêu hết 5 Usd .

Minh Hồng
Tuyệt quá. Mong cho đất nc mình có đc nhiều người như vậy

Nto FC
Đã đọc mới biết khu công nghiệp amata là của ông này👍

Sau Tang
Rat tu hao nen doc de suy gam

Thành Tấn
Người mà đến thế thì thôi,
Đời phồn hoa cũng là đời bỏ đi.
Sách tự truyện chú viết hay quá. Đúng là hơn ở cái tầm

Hoàng An
Sách này tìm mấy trang đều hết ko còn cuốn nào! 😓

Don Le
Hồi bé chưa có máy tính, sướng nhất là được đi nxb Kim Đồng mua sách.
Lúc đầu chỉ mua truyện tranh, sau đọc hết truyện tranh mỗi ngày nha quá nên mua thêm truyện chữ, dần dà mỗi lần là mua hết sách có lịch bán hôm đó. Thế là có thói quen đọc sách 😂

Huỳnh My
Rất thích cuốn sách này chú Tony Buổi Sáng

Lê Đức Thịnh
Mình muốn quyển sách đó, nhưng ko còn hàng nữa. Ko bt còn trang nào bán ko ?

Đỗ Quý Hiếu
Vừa hay trong tủ có cuốn này. Nay lôi ra đọc

Anh Duy
Thích nhất là Trên Đường Băng

——————

Người trẻ nào xứng đáng được đầu tư và tiến cử?

Vikrom Kromadit, chủ tịch tập đoàn Amata lừng danh ở Thái Lan, là con trai cả của gia đình có 23 người em và có người cha vũ phu, độc ác. Cũng do nhiều con mà gia đình ông hết sức phức tạp. Học xong cấp 3, ông ước mơ xin học bổng đi Mỹ như Harvard, MIT….nhưng sau mấy chục lần kiên trì nộp hồ sơ, ông đều không được nhận. Ông tự học thêm tiếng Hoa để đi Đài Loan du học và sau đó thành lập công ty xuất khẩu nông sản Thái. Khi Thái chuyển mình, ông làm bất động sản để có vốn, nhưng sau khi phát hiện, bất động sản nhà ở (các khu dân cư đều quá tầm với của người có nhu cầu), thực chất chỉ phục vụ cho 1 nhóm người có tiền trong xã hội đầu cơ mua qua bán lại trên cơ sở lòng tham, mà lòng tham là tiền đề của bất ổn xã hội. Nhận thấy mọi tỷ phú bất động sản trên thế giới đều có kết cục không mấy tốt đẹp, chẳng có công ty bất động sản nào là trường tồn, ông cho rằng kinh doanh lòng tham là thất đức, không thuận thiên nên chuyển hướng tập trung làm bất động sản công nghiệp, tức xây dựng các khu công nghiệp, thu hút các nhà máy đến Thái Lan, giúp người Thái có công ăn việc làm. Hệ thống các khu công nghiệp Bang Pakong của ông trước đây và Amata sau này đều tập trung về các tỉnh vùng sâu vùng xa của Thái, giúp đời sống người dân phát triển cân bằng. Ở VN, ông sang đầu tư ở Đồng Nai, mở khu công nghiệp Amata ở đây và thu hút 100 nhà máy tới làm, giúp hàng vạn người nghèo khổ VN được trả lương mỗi tháng. Hiện ông xúc tiến mở 2 KCN khác ở 2 tỉnh nghèo của VN. Với ông, cho người nghèo khó một việc làm là cách từ thiện tốt nhất.

Là một người giàu có trong top ở Thái, tài sản rất lớn nhưng ông quyết định thành lập quỹ từ thiện Amata Foundation, ra luật sư làm giấy chuyển toàn bộ tài sản và thu nhập về đó. Không ai trong gia đình ông được hưởng số tiền này và cũng không ai có cổ phần ưu đãi gì trong Amata, nếu muốn sở hữu cổ phần thì tự bỏ tiền ra tham gia như mọi cổ đông bình thường trong xã hội. Ông chẳng có biệt phủ nguy nga nào ở thủ đô Băng Cốc cả, ông chọn sống giản dị trong tại căn nhà lá trong rừng giữa hồ ở vùng núi Khao Yai, phía bắc Thái Lan, mỗi ngày ông ăn cháo trắng và ít rau luộc. Ông chi tiêu mỗi ngày chỉ có 5 USD mua thực phẩm của người dân trong làng, tủ quần áo đơn sơ với vài bộ đồ, sống chan hoà với cây cỏ và thú nuôi.

Ông thường tổ chức những lớp học trong doanh nghiệp, và những người ham học, sau một ngày làm vất vả mà ban đêm vẫn ngồi chăm chỉ học hành, theo ông đó là người có ý chí, ông mạnh dạn đầu tư. Nếu họ có thể tư chất thông minh và lòng biết ơn sâu sắc thì ông sẽ tiến cử đến các cấp quản lý để họ để mắt, thành “hạt giống để mùa sau”. Ông nói, đời tôi không còn dài nữa, rốt cục cuộc đời, là tìm được người tâm phúc theo mình. Nếu 1 người không ham học, cũng chẳng nghĩ đến người khác, chẳng hào phóng rộng rãi cho ai cái gì,…thì việc đầu tư tiền bạc công sức cho họ là vô nghĩa. Cấp học bổng cho đi, xé bỏ cam kết không quay về phục vụ, tìm cách trốn ở lại cho bản thân tốt đẹp hơn, đó là sự vô lương. Nhiều ông cha bà mẹ đầu tư cho con cái nhưng đứa con không có tư chất (thiếu i ốt), hoặc lười học, hoặc ích kỷ (không có lòng biết ơn vì chỉ nghĩ bản thân mình) thì ông cho rằng, không nên đầu tư, người nhận thức kém sẽ dẫn tới sự phản bội và sự buồn phiền. Trong doanh nghiệp, với thế hệ sau khi nhìn thấy tư chất và tư cách không ổn thì biết sớm muộn gì cũng chia tay, họ chỉ theo trong 1 giai đoạn vì lợi ích riêng. Có giúp đỡ, có đầu tư thì chỉ là lãng phí vì họ không thể cất cánh (do năng lực hạn chế), hoặc có cất cánh được, thì họ cũng chẳng giúp ai.

Người được lựa chọn đầu tư, trước hết phải là người có tài. Không có tài thì đầu tư vô ích, họ có làm được đâu. Và ngoài tài, phải có đức. Không có đức thì tài đó chỉ tư lợi. Họ có học giỏi đoạt giải quốc gia quốc tế, leo chục núi Olympia, có đẹp xinh, có khôn khéo, có thông minh tuyệt đỉnh, có quyền lực cao sang, có hay ho thú vị….cũng là vô nghĩa nếu cái thế mạnh đó chỉ phục vụ cái LỢI cho bản thân họ, gia đình họ. Những chiếc siêu xe và những câu chuyện yêu đương bồ bịch với giới giải trí, sự hào nhoáng khoe mẽ (cái họ cho là thành đạt) rất phản cảm với phần đông người dân đang sống rất nghèo. Đắm chìm trong những tiện nghi ở đô thành để sướng cá nhân, trong khi bao nhiêu miền quê hiu hắt thiếu việc làm, người dân phải ly hương kiếm sống, thì việc khoa trương đó, với ông là không thấu cảm. Dù sao thì con người, phải có tình thương đồng loại, có lòng bác ái thì mới san sẻ, mới cho đi, mới giúp người, mới bớt cái tham cá nhân.

=> Phải lựa kỹ và chỉ đầu tư vào người trẻ xứng đáng. Họ sẽ trả lại cho xã hội. Giúp 1 người trẻ có tài có đức có nghĩa là giúp muôn người.

=> Các bạn có thể tìm mua sách hoặc đọc thêm thông tin về người đàn ông được kính trọng bậc nhất ở Thái Lan, để đọc kỹ hơn về quan điểm trên.

=> Mọi quan hệ nhân sinh, nó gắn liền với chữ XỨNG (ST).

P/S: Các bạn theo dõi thêm FB của mình về các cuốn sách hay khác nhé

FB Phạm Thị Thu Hằng

Bạn đọc Comment

Chau Minh Hay quá bạn

Thanh Nhung Bùi Thị
Sao hôm nay bạn đẹp xuất sắc thế bạn ới :))

Hồng Phương Lê
Thanh Nhung Bùi Thị em cũng thấy dị

Phượng Trần
Nhìn chị mà em dụi mắt mấy lần luôn á

Thanh Nhung Bùi Thị
Phượng Trần giống tớ :)))

Anh Tuan
Hằng có chim để nuôi chưa?

Nguyen Ha Dinh
Anh Tuan anh mua tặng bạn ấy hả

Anh Tuan
A có sẵn ko cần mua e

Nguyen Ha Dinh
Anh Tuan haha nhà a cái gì cũng sẵn ta 😛😛😛😛

Lâm Ngọc Tuyền
Đọc sách mà đẹp dữ thần zậy chị ơi

Ếch Ngu Ngơ
Câu chuyện rất hay, hy vọng Hằng cũng sẽ thành công với con đường em đã chọn, vì e có một tâm hồn rất đẹp

Thanh Tú Nguyễn
Hôm nay c Hằng đã xuất hiện trở lại

Lê Vân
Ẩn dịch trẻ ra quá nah C ơi

Hoa Đỗ Quyên
Lê Vân C cũng thế mà :)))

Nguyễn Bình Doãn
Gđ không tham gia online hả

Thanh Thao Mac
Em cũng thích cuốn ni!

Cẩm Hạnh
Ý nghĩa quá chị ạ. Cảm ơn chị

Dung Bui
Sắp rằm tháng 8 rồi nên em thấy chị Hằng đẹp ngỡ ngàng 😍

Phạm Đình Ngãi bài hay quá chế,

Trúc Nguyễn
Cảm ơn bài chia sẻ của chị! ❤️

Eliza Vo
Đẹp quá, bạn tui…

Nguyễn Hoà
Rất tuyệt

Tram Ngoc
Ôi, mình cũng đọc nhiều, mà thời chưa tới nên chịu. Từ từ tìm cách khác vậy.

Tuan HK
Ông mua lại 1 Bv Quân y Mỹ tại thủ đô Bangkok, gia cố thành VP Amata và gia đình ở tầng thượng với vườn cây cổ thụ trên cao, yên bình, đẳng cấp

Jimmy Lương
Xin phép được chia sẻ

Kỷ Niên
Ui, hồi đó đọc về ông đã thấy thích :>

Minh Lệ Võ
Luong Dang đọc cái này nha

Phung Hien
Mình đã tìm cuốn này mà ko còn bán nữa. Bạn có thể giới thiệu chỗ mua được không ah? .

Mai Khánh Nam
Cuốn này hay miễn bàn. Còn nhớ hồi đó tỷ phú Kromadit qua Vn giao lưu tặng sách …

Phạm Khánh Hằng
Nguyễn Anh Đào ơi biết chỗ nào bán cuốn này kg?

Bùi Dung
Ẹp gái ri ta ơi

Trần Thị Sự
Ước chi Việt nam mình có nhiều Người như vậy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.