Một chàng trai đẹp

Một chàng trai đẹp

Từ năm 2016, Nhã thường đi phượt bằng xe đạp, kết hợp tặng sách vở cho trẻ em những nơi xa xôi hẻo lánh. Vùng đất sơn thuỷ hữu tình nhất mà cũng nghèo khó nhất mà anh đi qua, chính là làng Ma Bó. Mỗi năm Nhã trở lại thăm làng một lần, cảnh sắc không mấy thay đổi và khi hỏi lũ trẻ con “Lớn lên em muốn làm nghề gì?” câu trả lời cũng không đổi “Em sẽ chăn bò”. Điều đó đã ám ảnh Nhã.

Đầu năm 2020, dịch bùng phát khiến công việc của Nhã bị đình trệ. Chàng trai sang nhượng cơ sở kinh doanh, mang hết 600 tr đồng tích luỹ lên thôn Ma Bó định cư. “Tôi muốn làm gì đó để thay đổi cuộc sống của người dân, nhất là những đứa trẻ”. Chàng trai mua mảnh đất bạc màu rộng 1.000 m2 nằm trên một quả đồi cao giữa thôn, dựng một căn nhà gỗ vừa để ở, vừa làm thư viện, rạp chiếu phim cho những đứa trẻ trong ngôi làng 100% là người dân tộc Churu. Giống y hệt bác sĩ Yersin đến làng chài Nha Trang vào năm 1891 vậy.

Để tiết kiệm chi phí, Nhã trực tiếp làm việc cùng thợ. Hàng ngày, chàng trai 29 tuổi vào làng tìm mua những cây gỗ cũ rồi cùng thợ kéo lên đồi. Nhà dựng gần xong, số tiền 600 tr cũng hết. Không muốn vay mượn, Nhã đăng lên trang cá nhân, giới thiệu về phong cảnh ở Ma Bó và đề nghị làm hướng dẫn cho những người muốn khám phá. Nhờ nguồn thu này, căn nhà hoàn thành sau 4 tháng.

Tuy nhiên, khó khăn nhất không phải tiền, cũng không phải vất vả mà ý định của Nhã dân làng chẳng ai hiểu. “Họ nghĩ tôi là người Kinh, từ xuôi lên nên sợ lây Covid-19, cứ nhìn thấy tôi là lấy áo che mặt hoặc tránh xa”. Trong lúc này, bố mẹ Nhã cũng phản đối dữ dội (Nhưng cũng như bao thanh niên trưởng thành khác, gia đình là để yêu thương chứ không phải nhất nhất tuân theo, nghe lời, đặt đâu ngồi đấy).

Nhà trên đồi làm xong, không có nước sinh hoạt, xưa nay dân làng chủ yếu hứng nước mưa hoặc đi xin nước ở xa vào mùa khô. Chàng trai cho khoan giếng sâu và dựng một hệ thống ống dẫn nước về làng, cho dân làng dùng chung.

Có nhà, có nước, việc tiếp theo là làm kinh tế. Anh rủ một số người dân địa phương cùng nhau tổ chức trekking xuyên rừng. Với mức thù lao 1-2 tr mỗi chuyến, bán kèm đặc sản địa phương như măng rừng, nấm linh chi nên cuộc sống nhiều người được cải thiện. Lúc này, dân làng trở nên gần gũi, thân thiện.

Anh Jơr Lơng Khánh, 34 tuổi, kể trước đây làm rẫy, thu nhập cả gia đình bốn người khoảng 50 tr một năm nếu mùa màng bội thu. “Từ khi đi làm du lịch cùng Nhã, có tháng cao điểm tôi kiếm được 8-10 tr đồng. Dịch đến, không có khách nữa, thỉnh thoảng tôi vào rừng kiếm măng, nấm linh chi rồi mang đến nhờ cậu ấy bán hộ”, Khánh nói.

Chàng trai bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình với lũ trẻ con Ma Bó. Anh gây dựng tủ sách thiếu nhi với hơn 1.000 đầu sách đủ thể loại. Mỗi tối Nhã còn dạy học cho trẻ em trong làng và kết nối thêm bạn bè ở nhiều nơi lên Ma Bó dạy tiếng Anh, tin học, vẽ, những buổi chiếu phim miễn phí vào cuối tuần. “Tôi muốn truyền động lực, dạy nhiều điều mới mẻ để trẻ con trong làng dám ước mơ và thực hiện ước mơ”, anh nói.

Những đứa trẻ cũng bắt đầu khác. Chúng thích đọc sách tại thư viện thay vì lông bông ngoài đường cả ngày. Nhiều đứa từ bỏ “ước mơ chăn bò”, mong lớn lên trở thành hướng dẫn viên du lịch. Có những gia đình có con gái học hết cấp 2 đợi đủ tuổi lấy chồng, nay lại mong muốn học đại học để “giống anh Nhã”.

Ông KaSen, trưởng thôn Ma Bó cho biết, Nhã là người đầu tiên phá vỡ những thứ xưa cũ tại ngôi làng hơn 2.000 dân này. “Cậu ấy còn kết nối các nhóm tình nguyện lên trao học bổng, tặng quà cho người khó khăn ở đây”.

Nhã đang xây dựng kế hoạch mới, nhờ thợ mây tre đan hướng dẫn bà con trong làng làm gùi mây, tận dụng nguyên liệu mây tre lá địa phương. “Tôi hy vọng, ngôi nhà của mình giống một chiếc cửa sổ, không chỉ mở ra cho người bên ngoài biết nơi đây đẹp như thế nào mà còn để dân làng nhìn thấy đổi thay của thế giới bên ngoài”, Nhã nói (theo VnExpress).

Với nhiều người, thành đạt là có được danh vọng, có được sự giàu có hay sự sung túc cho bản thân, cho gia đình, tức nghĩ về cái lợi và sự tư hữu. Còn với Nhã, chàng trai đang tìm cách thay đổi cuộc sống của 2000 người dân ở một bản làng xa xôi, người ta gọi là “dấn thân và phụng sự, cống hiến và tận tâm”. Các bạn hoàn toàn có thể giúp người và sống cuộc đời như vậy nếu bạn muốn.

Hãy bấm vào để theo dõi FB của Nhã nhé: Nguyễn Văn Nhã

TNBS

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.