Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp

Hôm bữa trong hội chợ Hortex Việt Nam, Admin gặp một chủ doanh nghiệp người Israel với tài sản công ty lên tới 120 triệu đô-la Mỹ, hoạt động đa ngành, trong đó có ngành nông nghiệp. Hỏi thì ông nói xưa ông có tham gia giảng dạy mấy khoá về cách mở doanh nghiệp cho các thực tập sinh nông nghiệp Việt Nam sang đó và cả lớp thạc sĩ về quản lý nữa, nhưng “thất vọng vì chưa thấy đứa học trò Việt Nam nào giỏi như kỳ vọng”.

Phần lớn các bạn đầu óc khá nhỏ, nghĩ nhỏ, lại theo chủ nghĩa cá nhân nên việc trang bị các kiến thức kia không có ích lợi gì. Họ đi Israel 1 năm về nước, người có tiếng Anh giỏi thì xin đi Úc đi Mỹ tiếp để lao động chân tay, tìm cách ở lại, số còn lại ở Việt Nam đi làm cái gì đó & không có thành tựu gì lớn lao. Nên ông không dạy nữa, thấy không có ích cho cả hai.

Về hay ở?

Admin chợt nhớ đến lớp MBA của mình ở Mỹ, học xong thì các bạn người Mã người Thái người Hàn người Indo….về nước hết để khẳng định bản thân, đóng góp cho đất nước, chỉ có các bạn người Việt người Ấn Độ và người Philippines trong lớp mình thì tìm cách ở lại.(Xem bài: Về hay ở?)

Đến độ có lần ông giáo sư Mỹ phải nói “trường ĐH này chuyên đào tạo tinh hoa, nhận thức và suy nghĩ lớn, đào tạo làm tướng làm tá làm soái trong kinh tế. Các anh chị nên về nước để làm cái gì đó lớn lao giúp đỡ muôn người, góp phần tăng lượng tỷ phú đô la cho dân tộc các bạn. Nước Mỹ hào nhoáng thật đấy nhưng là do do cha ông chúng tôi mấy trăm năm nay gầy dựng, mở cơ sở kinh tế sản xuất chế tạo cái này cái kia. Bây giờ các bạn về, với những gì nhìn thấy ở nước Mỹ, bắt tay vô làm cho quê hương các bạn đẹp hơn nước Mỹ đi. Để trăm năm sau, con cháu các bạn được hưởng thành quả của các bạn hiện tại”.

Ổng nói vậy mà không mấy ai hiểu vì khi chủ nghĩa cá nhân tràn ngập tâm trí, thì người ta chỉ có thể nghĩ được lợi ích của cá nhân, của gia đình họ mà thôi. Hoặc cũng không đủ tài, đủ trí, đủ thích nghi và chịu cực để làm nên đại nghiệp, ba bữa gặp khó khăn nản chí lại chạy đi qua bển xin việc tiếp.

Người Việt nhỏ bé

Đúng như Chế Lan Viên từng than thở vì người Việt, nói cái gì, làm cái gì, nghĩ cái gì cũng nhỏ, cũng hẹp, cũng cho riêng mình. Khi người ta không có lý tưởng sống, sứ mạng cuộc đời, mục đích sống trên trần gian này là gì, không có khái niệm cống hiếnphụng sự, ai cũng vun vén theo chủ nghĩa cá nhân thì cuộc đời sẽ được dẫn dắt bởi tiền. Và sau vài chục năm ngắn ngủi, họ sẽ rời trái đất một cách vô danh.

Cái này phải là những mái đầu lớn, rất lớn, mới thấm thía. Còn lại thì sẽ thấy tầm phào cả. Nếu đến lượt họ, thì họ cũng sẽ chọn lợi ích cho cá nhân mình. Mà khi chọn lợi ích cho mình, cho gia đình, cho vợ cho con…thì vòng tròn cuộc đời rất nhỏ, di sản để lại cho nhân loại không có gì ngoài tấm bia mộ hưởng dương chừng ấy tuổi.

“Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con
Hạnh phúc đựng (chỉ) trong 1 tà áo đẹp
Một mái nhà yên, rủ bóng xuống tâm hồn…”

Admin trích đăng lại bài Một lần cà phê với người Do Thái TnBS viết cách đây 5 năm để chúng ta cùng nhau đọc nhé.
————————————

Nguồn FB: Cafe cùng Tony Buổi Sáng

 

 

 

 

 

 

 

 

, ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.